Dạo gần đây hay gặp những thứ gợi đề tài về ảo và thực.Đọc tiếp....
một giấc phù du...
Dạo gần đây hay gặp những thứ gợi đề tài về ảo và thực.
Posted In
hư không,
tôi-miên-man
|
|

Posted In
tôi-miên-man,
trẻ thơ
|
|
Posted In
tôi-miên-man
|
|
Khi bắt gặp đồng xu nhỏ bé và hôi hám nằm lăn lóc bên dưới cái cống đen ngòm bốc mùi bên vệ đường, tên ăn xin thiểu não đã vui mừng khôn xiết. Hắn đắm chìm trong nỗi vui mừng rằng, hắn có thể lại làm giàu với những đồng xu thu nhặt được ven đường. Hắn sẽ lại giàu có như xưa, sẽ vẫn vung tiền như rác, cái đống rác rưởi mà hiện giờ hắn đang bới tìm từng đồng cắc nhỏ ấy. Để xem nào, hắn sẽ cật lực đi thu lượm chúng, những đồng tiền còm cõi mà hắn cho là rất đáng giá - mà đúng là chúng qúy giá thật, nhất là đối với một tên ăn mày. Thế là hắn hăng hái lên đường thu gom tiền, và hắn gọi công đoạn đó là làm giàu. Hắn làm nhiệt tình với một niềm vui và hy vọng vào một ngày mai sung túc như ngày nào...Nhưng sau niềm vui là một nỗi đau. Giật mình. Sững sờ. Nỗi đau đánh thức hắn từ trong cơn mê. Một đại gia giàu có! Một đại gia thực thụ! Hắn vẫn luôn tự hào với những ý nghĩ ấy và quên mất bây giờ hắn đang là một tên ăn xin, một tên ăn xin nghèo kiết xác đến nỗi, hắn đã mừng khi thấy đồng xu nhỏ nhoi mà năm xưa chính hắn đã vứt trong một xó xỉnh nào đó giờ lăn lóc trong cống rãnh. Hắn đã mừng khi thấy nó. Có niềm vui nào đau đớn đến vậy! Hắn đang ăn mày từng đồng xu mà chính hắn đã vứt bỏ chỉ một vài năm trước. Chính hắn đã đập vỡ chiếc gương mà hắn vô cùng yêu qúy nhưng không nhận ra cho đến khi nó vỡ, để rồi giờ đây mò mẫm kiếm tìm hằng mong nhặt nhạnh từng mẩu gương vỡ vụn để ghép thành tấm kính nguyên vẹn và không chút tì vết năm xưa?
Gã ăn mày ngu xuẩn vẫn điên cuồng gào thét và tuyệt vọng kiếm tìm từng mảnh vụn hư vô trong những cống rãnh tối tăm, dù biết sẽ chỉ có rác và rác. Hắn không ghét cống. Cống rãnh có gì không tốt chứ, dù gì đó cũng là nơi đã dang tay đón nhận những thứ mọi người vứt đi. Chỉ là, giờ đây trong bãi rác mà hắn đang vô vọng đào bới, hắn không còn phân biệt được đâu là rác và đâu là hắn. Và hắn đang tìm gì chính hắn cũng không biết. Mọi thứ xung quanh dần tối đi... hay đôi mắt của hắn đang tối dần? Hắn nghe tiếng gào thét của mình nhỏ dần, nhỏ dần... do đôi tai của hắn đã mù loà hay giọng hắn đang lạc đi? Bãi rác vẫn quay cuồng dưới bàn tay đào bới của hắn, nhưng vẫn không thấy chiếc gương lành năm xưa... hắn nỗ lực chưa đủ, hay mãi mãi không bao giờ đủ?
Hắn không biết. Hắn không có câu trả lời.
Hắn phải đi tìm câu trả lời trước.
Posted In
tôi-miên-man
|
|

Posted In
tôi-miên-man
|
|
Posted In
tôi-miên-man
|
|

Giao thừa lúc nào cũng là một khoảnh khắc thật kỳ diệu! Nó gột rửa tâm hồn ta khỏi những lo âu toan tính đời thường, nó chảy vào lòng ta, như một dòng suối trong lành ngọt mát len lỏi qua cả những ngóc ngách sâu kín nhất của tâm hồn và thấm vào đó một làn nước dịu nhẹ, mát trong. Nó cứ chảy mãi, chảy mãi, để bao nhiêu đau thương, bao nỗi buồn phiền, lo sợ... đều như tan ra và nhẹ nhàng trôi đi theo dòng suối ấy. Bồng bềnh phiêu lãng giữa những đám mây mềm mại và ấm áp, dưới bầu trời hanh nắng tháng giêng và chút gió hiu hiu nhè nhẹ. Nhắm mắt lại thấy lòng bình yên lạ.
Thả trí tưởng tượng, sao lại không nhỉ?
Hình như ngày xuân ai cũng vui hơn, rộn ràng và đầy sức sống hơn? Chợt nghĩ tại sao không là thường xuyên mà chỉ trong ngày xuân, người ta mới chịu lạc quan lên nhỉ? Khi làm bất cứ việc gì thường xuyên, ta đều dần hình thành một thói quen. Suy nghĩ cũng vậy, nếu suy nghĩ tích cực, nó sẽ dần tạo cho ta thói quen suy nghĩ tích cực, và ngược lại. Theo như cái Law of Attraction thì, với những suy nghĩ tích cực, người ta sẽ có xu hướng thực hiện những hành động tích cực và từ đó gặt hái những kết quả cũng tích cực. Cũng theo nó thì, khi ta suy nghĩ tích cực, những ý nghĩ tiêu cực sẽ tự động bị gạt bỏ (mà nghĩ thử xem, đâu có ai vừa nghĩ tích cực vừa nghĩ tiêu cực cùng một lúc được đâu phải không, cho nên đã suy nghĩ tích cực thì những ý nghĩ tiêu cực không thể chiếm lấy tâm trí mình nữa :)
Trước đây, ta đã không dám có một tâm hồn lạc quan. Ta không dám lạc quan khi xung quanh còn biết bao khổ ải, đau thương. Ta không dám hạnh phúc khi mỗi ngày phải đối mặt với quá nhiều mất mát, quá nhiều bất công. Ta không cho phép mình được vui khi có muôn vàn những tiêu cực bủa vây tứ phía, khi những cơn bão dữ lúc nào cũng đe dọa nuốt chửng con tàu nhỏ bé mong manh. Ta đã sai. Một sai lầm trầm trọng. Dù ta có buồn, ta có đau khổ, ta có tuyệt vọng thì rốt cuộc cái thực tại đó có mất đi đâu. Ta vẫn luôn biết điều này. Nhưng sao ta vẫn nghĩ những ý nghĩ tiêu cực đó? Ấy là vì ta quên mất rằng, ta hoàn toàn có thể cải thiện sự tiêu cực đó! Ta cứ mãi chú ý đến bản thân những tiêu cực để rồi quên mất rằng ta phải làm gì đó để cải thiện nó. Đó mới là mục tiêu chính. Và ta chỉ có thể làm được điều này khi ta suy nghĩ tích cực. Vì sao ư? Thật đơn giản, ta muốn biến tiêu cực thành tích cực thì ta phải biết đến tích cực. Nếu ta chỉ nghĩ đến điều tiêu cực thì dù có biến chuyển mấy, những ý nghĩ tiêu cực cũng không thể tạo nên điều tích cực được! Nó chỉ chuyển hóa qua lại giữa những tiêu cực với nhau, giữa cái vòng lẩn quẩn hết tiêu cực này đến tiêu cực khác. Rồi đến bao giờ ta mới thoát khỏi cái vòng lẩn quẩn ấy? Thay vì vậy, ta đã có thể làm được rất nhiều điều bằng cách sống lạc quan và suy nghĩ tích cực. Thay đổi từng chút, dần dần. Tập nghĩ đến những điều tích cực. Tìm ra những khía cạnh tích cực trong cuộc sống. Biết ơn những điều tốt lành thậm chí nhỏ nhặt nhất mà mình có được. Khi buồn phiền đến thì đừng cố quên đi nó mà hãy tìm cách nghĩ khác về nó, lờ đi mặt tiêu cực của nó... chỉ bằng những điều thật đơn giản, hạnh phúc sẽ đến thật tự nhiên. Nó hoàntoàn tùy thuộc và ta có muốn nó hay không.
Ta biết những gì ta biết về điều này chỉ là hạt cát trong cái triết lý sống muôn thưở. Nhưng chí ít ta đã có một lý tưởng sống nho nhỏ để hướng theo, để ta biết rằng mình vẫn hướng về cái thiện, và dù thực tại không như mong muốn ta vẫn hướng về một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Posted In
living metaphysically
|
|
Posted In
tôi-miên-man
|
|
Tôi đã không thể làm gì cho bạn...
Để rồi, một ngày, tôi chợt ngỡ ngàng khi đọc những dòng chữ ấy trong entry mới nhất của bạn. Lần này tôi không thể phớt lờ được nữa. Có một cái gì thật ứ nghẹn nơi cổ họng. Tôi ngồi hàng giờ trước những dòng chữ ấy. Chỉ thấy nó ngày một nhòe đi. Chưa bao giờ tôi cảm thấy bất lực như lúc này, bạn ạ, chưa bao giờ...Entry đó không phải do bạn viết.
......................................................................
Dù sao, mọi chuyện cũng đã qua. Sao trước đây tôi không bao giờ nghĩ là sẽ có ngày này nhỉ? Có lẽ tôi đã quá vô tư mà không nhận ra sự tất yếu này của đời người. Nhưng thôi... giờ thì, bạn đang rất bình yên, phải không? Nơi ấy không có khổ đau, bệnh tật, không có lo âu, muộn phiền... nơi ấy thật bình yên...
Ngoài kia, vũ trụ vẫn quay cuồng những vũ điệu đảo điên. Sự ra đi của bạn thật lặng lẽ và an bình, như một vì sao nhỏ bé vụt tắt giữa bầu trời ngàn sao lấp lánh.
Trái Đất vẫn quay...
.............................................................................
Nhiều người đã hỏi: Tại sao không có phép màu cho bạn? Nhưng tôi không tin. Bạn chính là phép màu kỳ diệu nhất mà đời đã ban tặng. Câu nói thường thấy trên blog của bạn là "nếu có ước muốn trong cuộc đời này, hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại...", ừ, nếu được thì tôi cũng muốn cho thời gian quay lại lắm, nhưng dù nó có quay lại thì cũng phải đến lúc nó ra đi, có gì là mãi mãi... Chẳng ai níu kéo được thời gian, phải không bạn...
Nụ cười của bạn trong sáng và thánh thiện quá. Tôi yêu nó biết bao. Hướng dương nhỏ của tôi, đụn đất tối tăm kia không làm bạn thôi vươn về phía mặt trời, vì đơn giản, bạn là hoa hướng dương mà. Hãy yên nghỉ thật thanh thản, bạn nhé, phía sau bạn có rất nhiều người sẽ tiếp nối ước mơ.
..........................................................................
Ngọn nến ấy đã tắt... nhưng nó vẫn toả sáng, một thứ ánh sáng kỳ vĩ mà dịu dàng...
Posted In
tôi-miên-man
|
|
Miên man | Powered by Blogger | Entries (RSS) | Comments (RSS) | Designed by MB Web Design | XML Coded By Cahayabiru.com | Blogger Templates