skip to main | skip to sidebar

Miên man

một giấc phù du...

Về cội                    Tôi-miên-man               Living Metaphysically


Bài viết gần đây

Loading...

Showing posts with label living metaphysically. Show all posts
Showing posts with label living metaphysically. Show all posts

Để thấy đời bao la

Tuesday, 2 February 2010


Hãy cất lên tiếng hát

Hãy mở rộng lòng ra

Để tâm hồn bát ngát

Để thấy đời bao la




Đọc tiếp....

Posted In lá rụng về cội, living metaphysically | |

Upside down

Thursday, 17 December 2009
What if
Reality is not real
And
Illusion is not so illusory
?



And what if
Reality is an illusion
And
Illusion is a reality
?



And what if
Reality is not as real as illusion
And
Illusion is not as illusory as reality
?



Đọc tiếp....

Posted In English, hư không, living metaphysically | |

Are you chasing your shadow?

Sunday, 8 November 2009

Master the inner science, and you will realize that the outer science is just its shadow.




We are drunk in the knowledge of the outer world. We seek news, information, stories, facts, yet still feel like something is missing. We know a great deal about math, physics, literature, art, music, this artist's shoes size or that politician's coming plan, yet how much do we know about ourselves? We spend hours and days on classes and books and movies and songs, and how many times in a month or a year do we spare some minutes to truly look at ourselves? Isn't it enough of an irony that we have explored so much of this world, to the unknown lands and planets, and new fields and professions, yet remain alien to the one who does all of these?

"What for?" we ask. Well, simply put, to be a puppeteer and not a puppet. We think we are free, but we are not. We are constantly driven, and if we don't master the driver, how are we going to be in control? How are we going to be free?

That, however, doesn't mean we should stop collecting knowledge. It only means that the master of the inner knowledge is more important. We still have to learn from the outer world, we still have to collect information, to know more about it, to know everything that needs to be known for us to realize that the only thing we need to know is our self. And once we did it, we will realize that for the outer world, we have already mastered it, too.

KNOW THYSELF



Đọc tiếp....

Posted In English, hư không, lá rụng về cội, living metaphysically | |

"Không có cuộc chiến nào chấm dứt mọi cuộc chiến" - Haruki Murakami

Wednesday, 2 September 2009

"Listen up -- there's no war that will end all wars." - Haruki Murakami

Có quá nhiều đối kháng trong xã hội này. Nhìn trong thực tế ta có thể thấy chiến tranh khắp mọi nơi, không phải chỉ là cuộc chiến giữa các quốc gia, giữa nội bộ đất nước, giữa các đảng chính trị hay các nhóm sắc tộc. Cuộc chiến dù rất nhỏ thôi cũng gieo một mầm mống hủy diệt cho bản thân người gây chiến và cho cả cộng đồng. Tức giận, thù hằn, kháng cự, chống đối... hình như người ta phải đối đầu với một cái gì đó thì họ mới thỏa mãn, dù thứ đó là điều vốn lành mạnh về bản thể hay một thứ kém "lành" hơn cần được cải thiện (chứ không phải chống phá).


Thật đáng buồn khi mục đích sống của chúng ta là chỉ để chống chọi với điều gì đó thay vì sống vì một điều gì đó. Có lẽ cảm giác đối chọi làm cái tôi vị ngã cảm thấy thỏa thuê hơn là khi phục dịch cho một lý tưởng nào đó. Một phần nữa là do chúng ta sống bằng tiềm thức, thật dễ dàng để phán đại một lời bình cay cú về thứ nào đó mà ta thấy khó chịu, dễ hơn việc tỉnh thức lại và nhận ra thứ mà ta đang mắng mỏ không thương tiếc kia cũng là một phần của ta đấy thôi.

Mọi thứ đều là phản ảnh của chính ta. Tại sao là ta - chứ không phải người nào khác - gặp phải thứ đó, con người đó, tình huống đó? Ta có thể đổi thừa cho may rủi - và đây là cách mà rất nhiều người ưa thích - nhưng điều đó chẳng khác nào ta đứng trước gương và rủa 'tại sao người ta lại chế tạo ra gương để tôi thấy những điểm bất ổn của tôi chứ?' Hơn nữa, liệu có cái gì là ngẫu nhiên, may rủi hay không, hay nó tiềm ẩn những nguyên nhân mà ta không thấy được hoặc muốn chối bỏ? Vì thậm chí đường đi của một nguyên tử cũng theo một quỹ đạo cực kỳ chính xác, thì liệu có cái gì là vô duyên vô cớ?

Nhưng vì ta sống bằng tiềm thức, nên ta dễ dãi cho qua những nguyên nhân ở tầng sâu - nhất là nguyên nhân trong thâm tâm ta - mà chỉ thích nhìn sự việc trên bề mặt. Những tâm hồn lúc nào cũng bị cái tôi vị ngã bao vây, chống phá, những tâm hồn đầy loạn lạc, thù ghét, sân hận, bi thương... đó là những người sẽ không tìm được hòa bình đích thực, vì phương châm của họ là chống đối chứ không phải phục dịch, là tàn phá chứ không phải xây dựng, là chiến tranh chứ không phải hòa bình. Và vì ta không thể lấy bóng tối mà xua tan bóng tối, nên họ sẽ không bao giờ tìm thấy ánh sáng hòa bình cho đến khi họ chịu buông bỏ tâm phản kháng của chính mình. Chúng ta tìm thấy hòa bình bằng cách vượt lên chiến tranh, chứ không phải thêm chiến tranh.

Không có cuộc chiến nào chấm dứt mọi cuộc chiến.
Đọc tiếp....

Posted In hư không, living metaphysically | |

The Richest Soul Poem

Sunday, 16 August 2009

A simple yet striking poem.



Read it here

Đọc tiếp....

Posted In English, hư không, living metaphysically | |

Tha thứ

Thursday, 13 August 2009
Hôm nay vô tình đọc được một bài viết. Bài viết về hận thù. Nghe 'hận thù' thấy ghê vậy chứ thật ra đó là một nỗi lòng rất thật - nhưng 'thật' không có nghĩa là chính đáng - của một bạn trẻ vốn hồn nhiên và vui tính nhưng đang bức xúc vì những bất công trên đường đời mà bạn ấy gặp phải.






Có lẽ sự tình cụ thể không cần kể ra, vì ai chẳng có lúc gặp phải 'bất công' trên đường đời? Với mỗi cá nhân, những bất công mình gặp phải có lẽ là rất thật, rất dữ dội và đáng là chuyện lớn, và thật sự nó là đề tài lớn của không biết bao nhiêu cuộc thảo luận, bao nhiêu mệng lưỡi, công kích và đặc biệt là đề tài muôn thưở của các văn sĩ lẫn cánh nhà báo hay nói chung là những-cây-bút-bất-bình.

Mình không nói những việc đó là sai. Không hề! Cứ tưởng tượng anh đang vui vẻ đứng hóng mát trên thuyền rồng, bỗng dưng thuyền trưởng lại tóm cổ anh quăng xuống sông và bảo: "Đáng đời!" Trong khi anh còn chưa hiểu ất giáp gì sất. Chà, tức lắm chứ!

Câu hỏi đặt ra là... Anh có tha thứ cho người đó đợc không?

Hầu hết mọi người đều chọn có thể dễ dàng huênh hoang về lòng vị tha một cách rất cao thượng, dạng như 'khi tha thứ là ta đã giải thoát người tù nhân và phát hiện tù nhân đó chính là ta', hay 'oan oan tương báo, bao giờ mới dứt', vân vân và vân vân. Nhưng khi gặp phải tình huống mà mình là 'nạn nhân' của sự bất bình thì cái mớ lý tưởng đó bay đâu mất. Trong lòng chỉ còn nỗi oán ghét lẫn bức xúc với đời và đó là nguồn gốc của những dòng trạng thái (status) hay những bài viết đầy hờn dỗi oán thán với đời. Họ có thể oán đủ thứ, từ những con người, sự vật, sự việc liên quan trực tiếp đến tình huống đó cho đến những thứ "xa xôi" hơn như xã hội, cộng đồng, nhà nước... và rốt cuộc kết luận cái đùng: "Đời thật khốn nạn!" ('Life sucks!')



Khoan tính đến những oán trách đó có đúng hay không, một điều khá lạ lùng là sao không hề thấy ai trách... chính mình (?) Ta có thể chỉ tay vào mọi thứ trên trời dưới đất mà chỉ trích, trách móc, đả kích, mỉa mai, châm biếm... nhưng liệu có chịu nhìn thẳng vào khuôn mặt đầy oán hờn trong gương kia mà vấn: "Mày có lỗi không?"

Vâng, điều đó là rất khó, nếu không thể nói là không thể, và mình cá rằng ai đó vô tình hay hữu ý đọc bài này đến đây sẽ phản đối ngay lập tức: "Tôi là nạn nhân, mà bạn còn đi trách tôi sao?", trừ khi họ hiểu được vấn đề cơ bản là không có một thực tại nào đến với ta mà hoàn toàn khách quan cả. Nhưng thôi, khoan bàn đến vấn đề này, vì khi lửa giận đang ngùn ngụt trong lòng thì khó ai còn đầu óc tỉnh táo mà nhận thức rõ nguyên nhân sâu xa của sự việc. Và những lời này sẽ lại càng nghe vô lý đối với người không có khái niệm gì về 'thế giới tinh thần' (tạm gọi vậy).

Chỉ khi ta hiểu được rằng không có gì là ngẫu nhiên, mọi thứ đều có nguyên nhân chủ quan của nó, dù nguyên nhân đó có sâu xa đến đâu hay ta có nhìn được nó hay không, thì ta mới sẵng sàng trải lòng ra mà tha thứ, mà buông bỏ khối u hờn nặng trĩu ta vô tình mang theo bấy lâu, và nhận ra, thật sự nhận ra rằng chỉ có ta là tù nhân và cũng là nạn nhân duy nhất của chính ta.

Đọc tiếp....

Posted In hư không, lá rụng về cội, living metaphysically, tôi-miên-man | |

Phiếm bàn về nhân sinh quan phê phán

Wednesday, 8 April 2009
Có một thế giới đầy những thù hằn và phản kháng. Có một thế giới mệt mỏi rệu rạo với những tiếng kêu than hờn tức và tuyệt vọng. Người ta châm chọc, người ta đả kích, người ta chống phá… Chúng ta chỉ biết trách người mẹ không biết dạy dỗ con nên người mà quên mất rằng chính người mẹ cũng có được dạy dỗ đàng hoàng đâu. Chính người mẹ cũng bị xã hội ngược đãi và dạy những điều mà sau này bà dạy lại đứa con mình thôi, nói cách khác chính xã hội đã gián tiếp tạo nên đứa con hư hỏng đó để rồi quay lại trách cứ nó và cả người mẹ tạo ra nó, có khác gì đang chê trách chính mình? Tự kiểm điểm bản thân là một việc làm tốt – nếu đây là một biện minh cho hành động đó - nhưng phê phán trên cơ sở xây dựng, phải mang tính xây dựng chứ không phải phá hủy. Mà nhìn kỹ lại thì thấy mọi phê phán chẳng phải đều có mục đích tối thượng là làm cải thiện cái điều đang bị phê phán đó sao? Nhưng nó lại mâu thuẫn chính nó: Không vấn đề nào có thể được cải thiện bằng cách phê phán suông. Phê phán chỉ là bước trung gian để đạt đến mục đích sau cùng là vấn đề được cải thiện, nhưng nhiều người quá đắm chìm trong bước trung gian này đến nỗi quên hết tất cả, chỉ nhắm mắt lao đầu vào nó mà không nhớ gì đến cái mục đích tối cao kia.


Bạn nói phê bình phải mang tính xây dựng sao? Thế nào là mang tính xây dựng? Và thế nào là có tính phá hủy? Với lại, chẳng phải chúng ta phải phá hủy cái xấu đề xây dựng cái tốt sao? Vậy thì phá hủy có gì không tốt, quan trọng là chúng ta phá hủy cái gì thôi, cái xấu thì phải loại trừ chứ.

Để tôi nhắc lại bài triết lý cũ nhé. Một ly nước có nửa số nước trong đó, anh sẽ gọi là ly nửa đầy hay nửa vơi? Khi anh thấy một ly nước nửa đầy, anh sẽ có xu hướng chế thêm nước vào cho đầy ly. Khi anh thấy ly nước nửa vơi, anh sẽ có xung hướng đổ bớt nước ra cho cạn ly. Nhưng ly nước thì vẫn là nó. Anh thấy nó nửa đầy hay nửa vơi thì nó cũng vẫn có 1 phần nước và 1 phần không khí, chỉ khác là tiếp theo nó sẽ vơi đi hay đầy thêm qua hành động của anh thôi.

Chính anh cũng biết rằng chúng ta phải phá hủy cái xấu để xây dựng cái tốt - điều này mới là mục đích tối cao. Thực chất, hai quá trình này là một, nếu ta tách riêng việc phá hủy ra thì nó chẳng mang ý nghĩa gì, vì cứ cho là phá hủy được hết cái xấu – nếu thực sự làm được vậy - thì rốt cuộc còn lại gì? Người ta muốn có gạo ăn thì phải trồng lúa, muốn có đất trồng lúa phải khai hoang, xóa đi bờ bụi, cỏ dại, nhưng sau khi xóa rồi thì phải trồng. Cứ tưởng tượng khai hoang đã đời rồi cứ để vùng đất trống không chẳng làm gì thì có khác gì lúc đầu, thậm chí mảnh đất có vẻ còn “hoang” hơn cả khi chưa khai hoang (!) Khi anh quên mất cái cốt lõi là XÂY DỰNG thì trong đầu anh chỉ còn mớ ý thức hỗn loạn về TÀN PHÁ.

Cái xấu thì phải loại trừ - đúng. Nhưng anh loại trừ bằng cách nào? Căm ghét? Đả kích? Rêu rao? Ca thán? Cái hành động mà anh gọi là “loại trừ cái xấu” đó thực chất chỉ làm cho nó phát triển thêm. Có thực sự hiệu quả mỹ mãn như mong muốn khi người mẹ dạy đứa con đã phạm lỗi bằng cách đánh mắng, chì chiết, phẫn nộ với nó? So với một đứa trẻ được dưỡng dục một cách kiên quyết nhưng vẫn mềm mỏng thì ai sẽ thực sự trưởng thành hơn?

Cứ cho là bạn nói đúng đi, nhưng nếu tôi cứ chọn con đường phá hủy thì sao, tôi vẫn thích cách này hơn và thực ra đó là tôi cũng đang đóng góp gián tiếp cho xã hội vậy, tôi lãnh phần phá hủy còn người khác thì xây dựng. Hơn nữa tôi vẫn sống tốt đấy thôi, có hại gì cho ai đâu, tôi thấy thoải mái nữa là khác.

Như đã nói, hai quá trình đó không thể tách riêng được. Anh không thể tiêu diệt cái xấu mà không đồng thời xây đắp điều tốt. Anh làm sao để xua đi bóng tối? Anh có thể làm bóng tối biến mất mà không đồng thời làm ánh sáng hiện ra không? Vậy đó. Nếu anh chỉ mãi quẩn quanh trong bóng tối thì chỉ thấy hoài bóng tối mà thôi. Cứ mang ánh sáng tới thì bóng tối sẽ tự nhiên tan biến thôi. Anh cứ việc quanh quẩn trong cái phần phá hủy của anh và sẽ chẳng bao giờ giải quyết được vấn đề. Thay vào đó sao không đi tìm một cây diêm?

Vâng, anh vẫn sống, nhưng có tốt hay không thì còn tùy. Anh nghĩ như vậy là khá thoải mái vì anh được tự do sống theo lối cay nghiệt phê phán, được thỏa thuê phóng túng những gì anh yêu, anh ghét. Không, tôi không đang trách cứ anh hay bất kỳ ai giống anh, vì trên đời vốn không có kẻ đáng trách, chỉ có kẻ đáng thương. Anh đáng thương chính vì lối sống đó của mình, cuộc sống mà chỉ toàn những nghi kỵ, hờn ghét, phẫn nộ, những hằn học, mỉa mai… Cùng một thứ mà người ta tìm được những điểm tốt để trân trọng, yêu thương còn anh thì chỉ bươi móc những mặt xấu xa khiếm khuyết để mà ghét bỏ, căm thù. Anh nghĩ anh đang thoải mái nhưng không phải vậy, anh không được hưởng cái cảm giác ấm áp yên bình, cái niềm cảm động sâu xa tận đáy tim và những tình cảm cao thượng… anh không bao giờ được thụ hưởng cái cảm giác trìu mến đó khi quán chiếu đến thứ anh ghét còn người ta thương, mà thay vào đó chỉ toàn những thù hằn, căm hờn… đang ngày càng bào mòn dần tâm hồn lẫn thể xác anh. Cái thực tại thì vẫn vậy, có thể cả 2 đều đúng, hay cả 2 đều sai. Nhưng giữa người nhìn nó với 2 con mắt đối lập là cả một khoảng cách. Nhớ lại chuyện ly nước…

Anh không hại ai nhưng có giúp được cho ai? Liệu trái tim anh có đủ mềm để rúng động khi nghe tiếng rao yếu ớt của cậu bé bánh bò lạc đi trong đêm mưa lạnh? Hay chỉ có trái tim đanh thép để đao to búa lớn đòi công lý với đời mà bỏ quên những điều bình dị có thể làm được để cống hiến cho xã hội? Cần lắm những tấm lòng dung dị, những đôi tay dang rộng nâng đỡ một bước đi liêu xiêu, những con người không phải suốt ngày hùa nhau căm ghét rồi đả kích bóng tối mà là chịu nhấc bàn tay thắp lên ngọn nến cho bóng tối tan đi.

Bạn nực cười thật, cho dù tôi có phản ánh những mặt xấu xa thì tôi cũng đang nói lên sự thật thôi. SỰ THẬT cần được tôn trọng. Sẽ là giả dối nếu tôi cứ nhắm mắt bịt tai trước bao nhiêu cảnh xấu xa tàn tệ để ra vẻ “cảm giác ấm áp yên bình” khi mà thực chất là toàn bão tố. Với lại, ai cần cái thứ “cảm xúc đầy trìu mến” của mấy người, nó là cái quái gì chứ.

Đúng vậy, anh chẳng bao giờ biết được trạng thái hiện tiền màu nhiệm của yêu thương vì tâm trí hỗn loạn của anh chỉ chứa toàn thù ghét, cũng như anh chẳng biết sức mạnh chuyển hóa kỳ diệu của tâm tưởng vì cuộc sống của anh chỉ là những ván bài may rủi – anh chỉ biết đỗ xúc xắc kiếm sống qua ngày thay vì tìm một việc làm, và điều tệ hại hơn là anh còn biện minh “đó cũng là một việc làm”! Anh phản ánh sự thật bằng cách tha hồ nguyền rủa, căm ghét, vạch lá tìm sâu, đem những thói xấu của nó ra để hùa nhau đâm thọt nó tứ phía cho bõ ghét – và anh coi việc này là “tôn trọng sự thật”. Nếu anh thực sự tôn trọng sự thật thì anh sẽ phản ánh nó một cách xây dựng, dựa vào đó để làm nó tiến triển, chứ không chỉ đả phá nó cho hả giận. Và sở dĩ anh có cách làm trên, cách làm phá hủy thay vì xây dựng, là vì anh nghĩ điều đó sẽ làm cho nó tiến triển (trong khi thực tế là ngược lại) hơn nữa vì đối với anh mọi sự dường như là khách quan, anh nghĩ việc anh có hằn học hay thái độ của anh có ra sao thì cũng chả ảnh hưởng gì đến cái thực tại mà anh ghét bỏ đó. Anh quên mất phàm hành động nào của anh hầu như đều do tâm sinh ra, và nếu hành động quyết định cuộc đời anh thì có khác nào những ý nghĩ hằn học thù ghét đang nhảy nhót trong đầu anh cũng đang quyết định cuộc đời hằn học thù ghét của anh đấy. Còn nhược bằng anh khỏa lấp tâm hồn bằng những cảm nghĩ lành tính thì dĩ nhiên anh sẽ đi về hướng khác. Đúng vậy, anh sẽ chẳng bao giờ biết được “nó là cái quái gì” cho đến khi anh hiểu rằng thứ có thể lái cuộc đời anh về vừng rạng đông, thứ có thể giải quyết các vấn đề bế tắc mà anh đang điên cuồng lao vào, thứ đó không phải là cái nhìn soi mói để chỉ trích, đề thù hằn, mà là... – Nếu đến đây mà anh vẫn chưa tự mình điền vào dấu ba chấm được thì xem như nãy giờ tôi chưa nói gì.

Tóm lại, như anh biết đấy, muốn một tình huống thay đổi thì anh không thể ngồi chì chiết mãi mà phải hành động, và quan trọng là phải hành động mang tính xây dựng, nếu không nó không những không giúp được gì mà còn có thể làm tình hình tồi tệ hơn. Anh không muốn vậy phải không nào? Vậy sao không bắt tay vào hành động thay vì ngồi đó ca cẩm?

Tôi thì làm được gì!

Tức là anh không thể làm gì ngoài việc ngồi chì chiết? Anh không làm gì để xây thì cũng đâu cần phá. Đó là nói vậy thôi, chứ tôi biết anh hoàn toàn có thể, chỉ là anh mang nặng lối tư duy hủy hoại kia nên không nhận ra năng lực bản thiện của mình thôi. Đâu cần phải là cái gì lớn lao mới gọi là xây. Một toà nhà to lớn cách mấy cũng bắt đầu từ mỗi viên gạch nhỏ bé. Một chút hành động gây thiện dù nhỏ nhặt cũng đáng qúy hơn triệu lần những lời oán thanh hờn trách. Chỉ cần anh dịu đi ánh nhìn đả kích mà thay bằng tâm xây dựng thì sẽ làm nên điều kỳ diệu thôi.

Thôi được, chẳng phải nãy giờ bạn cũng đang đả kích tôi đấy sao?

Nếu bất kỳ phê phán nào cũng bị coi là tiêu cực, há chẳng phải chúng ta mất đi ý nghĩa của sự xây dựng sao? Phê phán hay phản đối chỉ tốt nếu nó mang lại kết quả có ích. Phê phán sẽ trở thành tàn phá nếu nó không giúp ích được gì hoặc làm tình hình tồi tệ thêm. Tôi không có tham vọng rằng phản đối của tôi sẽ thức tỉnh được anh, tôi biết anh thậm chí có thể tức giận với tôi vì phàm con người ai cũng chỉ thích những người cùng chí hướng, dù cái chí hướng đó có lầm lạc hay ra sao đi nữa. Tôi chỉ muốn gợi nhớ cho anh về một thế giới trong lành mà chúng ta đều đã từng đi qua vào thời thơ bé khi ta còn chưa bị bụi đời ô trược làm nhiễm bẩn tâm tư, để anh nhìn lại vùng đất ánh sáng ấy từ mảnh đất tối tăm cằn cỗi mà anh đang đứng, và khi anh nhìn thấy nó rồi - nếu anh thấy được - thì có bước đến đó không vẫn là quyền của anh.



Đọc tiếp....

Posted In living metaphysically | |

Letting go

Friday, 27 March 2009


Drop your holdings and you're free.


I should know that my only problem is that I take it too serious. Things are everchanging, should I keep sth today just to lose it tomorrow? Yet I'm still a human, so my mind still unconsciously wanna hold sth to feel fulfiled - although superficially. Properties, memories, problems, sorrow, anger, frustration... If I will drop those holdings, that will make a difference.

Do everything with a mind that lets go.
(Venerable Ajahn Chah)

Đọc tiếp....

Posted In English, living metaphysically | |

Seize the day

Tuesday, 24 February 2009


Look up. Don't you see the only star twinkling in the vast open sky? You love it, right? Do it now as much as you can... because tomorrow it'll not be there...

No, don't be down. Just love it. If the sun rose just to set, there'd be nothing called life - and light. Love it now, see it now, embrace it now as it won't last. Comes and goes. Everything will have an end, dear. Everything.
So seize the day, seize the moment. This is all you ever have. What was done was done. What will be will be. Right at this moment, there's just what is. Don't cry for the lonely star when it's gone. Aren't you lucky enough to see it into your eyes before it disappears to the eternal sky? You've had a chance to see it, and now, it becomes a memory.

What are dear memories but footprints of things you love? What would leave footprints if you're not going right now? You don't know what tomorrow brings. You can't save what yesterday has. Seize the moment, 'cuz it's all you have. Once you realize that everything is transitory, you'll be grateful for its presence, and be at peace to let it go...

Live the moment, dear.



Đọc tiếp....

Posted In English, hư không, lá rụng về cội, living metaphysically | |

Chúng ta là những diễn viên tài ba?

Friday, 20 February 2009


Có khi nào bạn cảm nhận rất rõ rằng mình đang cố tình làm một việc mình không muốn, nhưng lại không thể dứt ra nó được dù chẳng ai bắt ép hay chẳng có gì ràng buộc bạn cả? Đó là vì chúng ta đang đóng kịch.



Hằng ngày ta hoạt động, giao tiếp với mọi người xung quanh, chúng ta đều tự điều chỉnh hành vi của mình cho phù hợp với ngữ cảnh, vì dụ như trong buổi tiệc mọi người đều cười nói rôm rả, khi dự đám tang thì phải nghiêm túc, chừng mực v.v. Trên khía cạnh xã hội, cách cư xử đó được coi là bình thường và được khuyến khích áp dụng. Nhưng điều gì xảy ra khi nó bị lạm dụng? Điều gì xảy ra khi đi đâu ta cũng phải mang một chiếc mặt nạ "phù hợp với hoàn cảnh" và sẽ chẳng bao giờ được thể hiện thực với những gì diễn ra trong đầu ta?



Tron cuốn "Sức mạnh của Hiện tại", Eckhart Tolle khái niệm về "những lối hành xử cưỡng bức" như sau: Khi đã lỡ đóng một vai, một nhân vật của một bi kịch mà chúng ta vừa làm diễn viên, vừa làm đạo diễn... chúng ta bị buộc phải cư xử, hành động theo đúng vai trò mà ta đã chọn cho chính mình.



Vấn đề là, ai buộc ta?



Có một câu chuyện thế này: Ông vua nọ muốn chia tài sản cho 3 đứa con gái của mình trước khi thoái ngôi. Ông ra lệnh: đứa con nào khen ngợi, tán tụng ông càng nhiều thì sẽ được chia càng nhiều tài sản (!) Hai cô con gái đầu của ông dùng hết những lời lẽ tán dương hoa mỹ nhất có thể để tuôn hoa nhả ngọc về người cha đáng mến của mình. Hẳn nhiên các cô được trao cho những phần thưởng "xứng đáng", và nếu các cô được sinh vào thời nay thì có lẽ cũng lăm le các giải Oscar dành cho nữ diễn viên chính/phụ xuất sắc nhất chứ chẳng chơi O_o. Riêng cô con út thương cha thật lòng nhưng cô quyết định chọn cách lặng thinh không nói gì, vì tình yêu là thứ vượt qua giới hạn ngôn ngữ. Kết quả cô bị người cha yêu kính của mình trục xuất khỏi cung điện với hai bàn tay trắng, cấm cửa không cho phép bén mảng bước vào hoàng cung lần nào nữa.

Ta là ai trong số các nhân vật trong câu chuyện trên? Câu trả lời là: cả 3. Ở một khía cạnh nào đó, trong mỗi chúng ta tồn tại cả 3 con người: vị vua, 2 cô gái đầu, và cô con út. Vị vua có thể bắt các con tôn vinh mình bằng lời nói, nhưng không thể bắt chúng ngừng suy nghĩ ngược lại. Ta có thể bắt mình phải hành động thế này, nhưng không thể bắt mình ngừng cảm thấy thế kia. Nói cách khác, mặt nạ chỉ có thể làm ẩn đi chứ không làm mất đi gương mặt, điều này ai cũng biết. Oái oăm là vị vua Lear kia cũng như bao người muốn được yêu thương, một mong muốn hoàn toàn chính đáng, nhưng ông ta không phân được đâu là tình yêu thực sự và đâu là cái vỏ của nó - tức những lời có cánh, để rồi sau đó bị hai cô gái kia phản bội một cách không thương tiếc. Ông ta bắt các con không được nói ra ngoài miệng về một điều để rồi họ cứ nói thầm trong đầu về điều đó, khiến mọi việc càng khó quản lý hơn - và tệ hại hơn là, phàm không cây kim nào ở trong bọc lâu dài được cả, rồi một ngày, khi đã đủ mạnh, nó sẽ tự biểu hiện ra dưới những hình thức mà ta không kiểm soát được, như sự phản bội của hai cô con gái kia vậy - thực ra họ đã phản bội vị vua ngay từ đầu, chỉ là nó chưa biểu hiện ra thôi.

Tóm lại, nếu ta không thể thay đổi được khuôn mặt thật của mình thì hãy thể hiện chân thực với nó, đừng đeo mặt nạ. Và ngược lại, nếu ta muốn nét mặt của mình khác đi thì hãy bắt đầu thay đổi từ trong thâm tâm.

Đọc tiếp....

Posted In living metaphysically | |

With Love

Monday, 26 January 2009
Fields of love
.




.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.


Đọc tiếp....

Posted In living metaphysically, tôi-miên-man | |

Suối

Thursday, 7 February 2008

Giao thừa lúc nào cũng là một khoảnh khắc thật kỳ diệu! Nó gột rửa tâm hồn ta khỏi những lo âu toan tính đời thường, nó chảy vào lòng ta, như một dòng suối trong lành ngọt mát len lỏi qua cả những ngóc ngách sâu kín nhất của tâm hồn và thấm vào đó một làn nước dịu nhẹ, mát trong. Nó cứ chảy mãi, chảy mãi, để bao nhiêu đau thương, bao nỗi buồn phiền, lo sợ... đều như tan ra và nhẹ nhàng trôi đi theo dòng suối ấy. Bồng bềnh phiêu lãng giữa những đám mây mềm mại và ấm áp, dưới bầu trời hanh nắng tháng giêng và chút gió hiu hiu nhè nhẹ. Nhắm mắt lại thấy lòng bình yên lạ.




Thả trí tưởng tượng, sao lại không nhỉ?


Hình như ngày xuân ai cũng vui hơn, rộn ràng và đầy sức sống hơn? Chợt nghĩ tại sao không là thường xuyên mà chỉ trong ngày xuân, người ta mới chịu lạc quan lên nhỉ? Khi làm bất cứ việc gì thường xuyên, ta đều dần hình thành một thói quen. Suy nghĩ cũng vậy, nếu suy nghĩ tích cực, nó sẽ dần tạo cho ta thói quen suy nghĩ tích cực, và ngược lại. Theo như cái Law of Attraction thì, với những suy nghĩ tích cực, người ta sẽ có xu hướng thực hiện những hành động tích cực và từ đó gặt hái những kết quả cũng tích cực. Cũng theo nó thì, khi ta suy nghĩ tích cực, những ý nghĩ tiêu cực sẽ tự động bị gạt bỏ (mà nghĩ thử xem, đâu có ai vừa nghĩ tích cực vừa nghĩ tiêu cực cùng một lúc được đâu phải không, cho nên đã suy nghĩ tích cực thì những ý nghĩ tiêu cực không thể chiếm lấy tâm trí mình nữa :)


Trước đây, ta đã không dám có một tâm hồn lạc quan. Ta không dám lạc quan khi xung quanh còn biết bao khổ ải, đau thương. Ta không dám hạnh phúc khi mỗi ngày phải đối mặt với quá nhiều mất mát, quá nhiều bất công. Ta không cho phép mình được vui khi có muôn vàn những tiêu cực bủa vây tứ phía, khi những cơn bão dữ lúc nào cũng đe dọa nuốt chửng con tàu nhỏ bé mong manh. Ta đã sai. Một sai lầm trầm trọng. Dù ta có buồn, ta có đau khổ, ta có tuyệt vọng thì rốt cuộc cái thực tại đó có mất đi đâu. Ta vẫn luôn biết điều này. Nhưng sao ta vẫn nghĩ những ý nghĩ tiêu cực đó? Ấy là vì ta quên mất rằng, ta hoàn toàn có thể cải thiện sự tiêu cực đó! Ta cứ mãi chú ý đến bản thân những tiêu cực để rồi quên mất rằng ta phải làm gì đó để cải thiện nó. Đó mới là mục tiêu chính. Và ta chỉ có thể làm được điều này khi ta suy nghĩ tích cực. Vì sao ư? Thật đơn giản, ta muốn biến tiêu cực thành tích cực thì ta phải biết đến tích cực. Nếu ta chỉ nghĩ đến điều tiêu cực thì dù có biến chuyển mấy, những ý nghĩ tiêu cực cũng không thể tạo nên điều tích cực được! Nó chỉ chuyển hóa qua lại giữa những tiêu cực với nhau, giữa cái vòng lẩn quẩn hết tiêu cực này đến tiêu cực khác. Rồi đến bao giờ ta mới thoát khỏi cái vòng lẩn quẩn ấy? Thay vì vậy, ta đã có thể làm được rất nhiều điều bằng cách sống lạc quan và suy nghĩ tích cực. Thay đổi từng chút, dần dần. Tập nghĩ đến những điều tích cực. Tìm ra những khía cạnh tích cực trong cuộc sống. Biết ơn những điều tốt lành thậm chí nhỏ nhặt nhất mà mình có được. Khi buồn phiền đến thì đừng cố quên đi nó mà hãy tìm cách nghĩ khác về nó, lờ đi mặt tiêu cực của nó... chỉ bằng những điều thật đơn giản, hạnh phúc sẽ đến thật tự nhiên. Nó hoàntoàn tùy thuộc và ta có muốn nó hay không.


Ta biết những gì ta biết về điều này chỉ là hạt cát trong cái triết lý sống muôn thưở. Nhưng chí ít ta đã có một lý tưởng sống nho nhỏ để hướng theo, để ta biết rằng mình vẫn hướng về cái thiện, và dù thực tại không như mong muốn ta vẫn hướng về một cuộc sống tốt đẹp hơn.



Đọc tiếp....

Posted In living metaphysically | |

Bạn không hài lòng với cuộc sống của mình?

Friday, 17 August 2007
Những tấm ảnh này sẽ cho bạn biết những gì bạn đang có:




"Bạn vẫn còn than phiền? Hãy quan sát xung quanh mình và cảm ơn những gì có được trong cuộc đời ngắn ngủi này.
Chúng ta thật may mắn, chúng ta có nhiều hơn những gì mà chúng ta cần để bằng lòng.
Hãy gửi những hình ảnh và thông điệp này không với bất kỳ nghĩa vụ nào hoặc là chờ đợi để nhận sự may mắn. Đừng giữ nó, hãy gửi nó đi và nó sẽ không vô ích đâu.
CHÚNG TA HÃY THAN PHIỀN ÍT HƠN VÀ CHO ĐI NHIỀU HƠN."
(Nguồn: 3dgroupvn.com)


"Một sự so sánh quá tàn nhẫn giữa 1 Châu Âu giàu có với 1 lục địa nghèo nhất thế giới, tuy hơi khập khiễng 1 chút...nhưng khi bạn cảm thấy mình là người bất hạnh, thì hãy nghĩ lại, vì trên thế giới này còn có những con người ko có thời gian nghĩ tới mình là người bất hạnh như thế nào!"
(Nguồn: fm-vn.net)
Bạn có thể xem bản tiếng Anh tại đây (Enlish version): http://forahealthymind.blogspot.com/2007/08/no-please-with-your-life-think-again.html


Links ảnh tiếng Anh:
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjuP-y8TGpruRCxQb-TfeaOEeQXjTU07nRWjJUKFvZR-4a2flWCKRZqY1FLWSZRE-KkRfb3A6i4RTSGpHsX9aReKnbNwVCUHpjuUJdGwjSiRracZAfAWyN5lPBYrYFPFRx2VdQkoX2Jp9Y/s1600-h/happ_n_sor.gif
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhC8e3WrBpZnYDxc6cOTykRcqjARbxmU4Lwxc6OdgSOZ1Ar0A_lbw9hRUH566NFLmxYLRXPI7w_pp6uqNVgF21dZCN-2t8hMbLth58iqXLSoRUz736Ie7vVP6a6pDMN80IrZcMVQ7E2-jM/s1600-h/happ_n_sor_2.gif
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiWCuO_MWlFTNrRACtEejqRezerPHohSv7lAsZKvr4hPXGBGMR0uhLyl4CWUfYpuvrYjHmMC79aJMM5d1oDFxSLql6MpSTmYAnbqceC6fQhWGWfAjArQZrjFl_ck952yNw8JuycHsLsqaI/s1600-h/happ_n_sor_3.gif
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiSOZncP4leskw8NTFr1zzxjQzPTHr0XFLXF7Onae_fc7Wu6G_weDCQbmDOdpzjdVfJTFvX95c45eRhYS3XNl6KyS_-NKUdvSpuRKnlRQEtoaaGOFUHzJ2HKAyomWeQcPzM-B7FhyX8gRI/s1600-h/happ_n_sor_4.gif
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjBltLswsFoBw_lj9cW7BrH2V3HMH1o4ItrIRqst0M2CyU1nV7aHIQ7RmU0PD7F2Eij-vmIodtYMMlfY-3fSkw0dZvMNnCwURRs8mmQbQe4TV8b2E4j4sGyOuAhaL1fiY0SHK6YdCqjgFc/s1600-h/happ_n_sor_5.gif
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjrOrYEDlIUyZ-zPaaBHiHW_Vvru3dnSxBLyklZYZ0mEiN2FHeCUqJP4bmd_W3rORUmxdiG-alyX7bPVWUPluotJg1y3YpWJXhByfr72cZBVcSa77sxRzbYpLTAB5g9QmtmzDg9-Vjh3gE/s1600-h/happ_n_sor_6.gif
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjdp6iXeAiRqYfJ4G6gMfp2AZVB6sYyQN2IrRo5N8eheOuhN2ToLMxaIQa-1Ce2NDdPSGY3Pjdx1A_Mbq2wnedDeR_Q4vDYJedpDwdY6n-iaZD_HLSdYgw_1xmxNqxSURIC-kbfloW17Cg/s1600-h/happ_n_sor_7.gif


Links ảnh tiếng Việt:
http://img372.imageshack.us/img372/5735/tp02yc8.gif
http://img213.imageshack.us/img213/8200/tp03qa7.gif
http://img213.imageshack.us/img213/1262/tp04ne3.gif
http://img54.imageshack.us/img54/4689/tp05eh1.gif
http://img413.imageshack.us/img413/4425/tp06wr3.gif
http://img517.imageshack.us/img517/6915/tp07xx6.gif
http://img240.imageshack.us/img240/4045/tp08bn5.gif

-----

Đọc tiếp....

Posted In living metaphysically | |

Tận hưởng cuộc sống

Tuesday, 21 November 2006

Sau bao ngày tháng căng thẳng trên thương trường, tổng giám đốc quyết định đi du lịch để giải tỏa stress. Ông chọn một vùng làng quê vắng vẻ xa xôi, nơi có những đồi núi bạt ngàn và những con sông hiền hòa trôi qua. Sau khi leo hết ngọn đồi, ông bèn dừng lại nghỉ chân bên một bờ sông. Chợt vị tổng giám đốc thấy một người đàn ông đang ngồi câu cá thong thả bên bờ sông, xung quanh rất vắng vẻ và tĩnh lặng, chỉ có người đàn ông đó ngồi câu cá một mình. Điều làm vị giám đốc ngạc nhiên là mỗi khi câu được một con cá,người đàn ông lại thả nó xuống sông.Thấy lạ, ông bèn mon men lại hỏi thăm:

_ Xin lỗi, ông có phải là người bản địa không?

_ Vâng - người đàn ông trả lời.

_ Sao ông lại ngồi đây câu cá một mình?

_ Đó là thú vui của tôi.

Một con cá cắn câu và người đàn ông lại tiếp tục thả nó xuống sông.

_ Sao ông lại thả nó xuống sông? - Vị giám đốc hỏi.

_ Thế giữ lại làm gì?

_ Ông có thể gom góp rồi bán số cá ấy được một khoản kha khá đấy - giám đốc tiếp.

_ Rồi sao nữa?

_ Ông có thể lấy số tiền ấy mua một chiếc thuyền lớn hơn và ra xa hơn, rồi ông sẽ câu được nhiều cá hơn, bán được nhiều tiền hơn...

_ Sau đó thì sao?

_ Khi đã có nhiều tiền thì ông có thể tận hưởng cuộc sống!

_ Thế bây giờ chẳng phải tôi đang tận hưởng cuộc sống đây sao?


Đọc tiếp....

Posted In hư không, lá rụng về cội, living metaphysically | |

Home
Subscribe to: Posts (Atom)
Related Posts with Thumbnails

Blog Archive

  • ▼  2012 (1)
    • ▼  October (1)
      • Chạm vào cô đơn
  • ►  2011 (1)
    • ►  March (1)
  • ►  2010 (5)
    • ►  November (2)
    • ►  July (1)
    • ►  May (1)
    • ►  February (1)
  • ►  2009 (22)
    • ►  December (3)
    • ►  November (1)
    • ►  September (1)
    • ►  August (4)
    • ►  July (3)
    • ►  June (1)
    • ►  April (3)
    • ►  March (2)
    • ►  February (3)
    • ►  January (1)
  • ►  2008 (12)
    • ►  December (3)
    • ►  November (1)
    • ►  October (1)
    • ►  September (1)
    • ►  August (1)
    • ►  July (2)
    • ►  May (1)
    • ►  February (1)
    • ►  January (1)
  • ►  2007 (3)
    • ►  November (1)
    • ►  August (1)
    • ►  January (1)
  • ►  2006 (3)
    • ►  December (1)
    • ►  November (2)

Labels

  • English (12)
  • hư không (21)
  • lá rụng về cội (15)
  • living metaphysically (14)
  • mưa (1)
  • music (1)
  • tôi-miên-man (24)
  • trẻ thơ (2)

Ngẫm

Và ngẫm...

ThinkExist.com Quotes

Chào người bạn lữ khách! Hello my fello traveller!

What am I?
Nobody & Everybody
Tôi chẳng là ai và là tất cả.
Related Posts with Thumbnails

Theo dõi bài viết::

Enter your email address:

Miên man | Powered by Blogger | Entries (RSS) | Comments (RSS) | Designed by MB Web Design | XML Coded By Cahayabiru.com | Blogger Templates