skip to main | skip to sidebar

Miên man

một giấc phù du...

Về cội                    Tôi-miên-man               Living Metaphysically


Bài viết gần đây

Loading...

In the rain...

Friday, 29 August 2008
.





...
















































Something they may say...


Đọc tiếp....

Posted In mưa, tôi-miên-man | |

Những gì đã mất sẽ vĩnh viễn mất đi?

Sunday, 13 July 2008
Khi bắt gặp đồng xu nhỏ bé và hôi hám nằm lăn lóc bên dưới cái cống đen ngòm bốc mùi bên vệ đường, tên ăn xin thiểu não đã vui mừng khôn xiết. Hắn đắm chìm trong nỗi vui mừng rằng, hắn có thể lại làm giàu với những đồng xu thu nhặt được ven đường. Hắn sẽ lại giàu có như xưa, sẽ vẫn vung tiền như rác, cái đống rác rưởi mà hiện giờ hắn đang bới tìm từng đồng cắc nhỏ ấy. Để xem nào, hắn sẽ cật lực đi thu lượm chúng, những đồng tiền còm cõi mà hắn cho là rất đáng giá - mà đúng là chúng qúy giá thật, nhất là đối với một tên ăn mày. Thế là hắn hăng hái lên đường thu gom tiền, và hắn gọi công đoạn đó là làm giàu. Hắn làm nhiệt tình với một niềm vui và hy vọng vào một ngày mai sung túc như ngày nào...



Nhưng sau niềm vui là một nỗi đau. Giật mình. Sững sờ. Nỗi đau đánh thức hắn từ trong cơn mê. Một đại gia giàu có! Một đại gia thực thụ! Hắn vẫn luôn tự hào với những ý nghĩ ấy và quên mất bây giờ hắn đang là một tên ăn xin, một tên ăn xin nghèo kiết xác đến nỗi, hắn đã mừng khi thấy đồng xu nhỏ nhoi mà năm xưa chính hắn đã vứt trong một xó xỉnh nào đó giờ lăn lóc trong cống rãnh. Hắn đã mừng khi thấy nó. Có niềm vui nào đau đớn đến vậy! Hắn đang ăn mày từng đồng xu mà chính hắn đã vứt bỏ chỉ một vài năm trước. Chính hắn đã đập vỡ chiếc gương mà hắn vô cùng yêu qúy nhưng không nhận ra cho đến khi nó vỡ, để rồi giờ đây mò mẫm kiếm tìm hằng mong nhặt nhạnh từng mẩu gương vỡ vụn để ghép thành tấm kính nguyên vẹn và không chút tì vết năm xưa?

Gã ăn mày ngu xuẩn vẫn điên cuồng gào thét và tuyệt vọng kiếm tìm từng mảnh vụn hư vô trong những cống rãnh tối tăm, dù biết sẽ chỉ có rác và rác. Hắn không ghét cống. Cống rãnh có gì không tốt chứ, dù gì đó cũng là nơi đã dang tay đón nhận những thứ mọi người vứt đi. Chỉ là, giờ đây trong bãi rác mà hắn đang vô vọng đào bới, hắn không còn phân biệt được đâu là rác và đâu là hắn. Và hắn đang tìm gì chính hắn cũng không biết. Mọi thứ xung quanh dần tối đi... hay đôi mắt của hắn đang tối dần? Hắn nghe tiếng gào thét của mình nhỏ dần, nhỏ dần... do đôi tai của hắn đã mù loà hay giọng hắn đang lạc đi? Bãi rác vẫn quay cuồng dưới bàn tay đào bới của hắn, nhưng vẫn không thấy chiếc gương lành năm xưa... hắn nỗ lực chưa đủ, hay mãi mãi không bao giờ đủ?

Hắn không biết. Hắn không có câu trả lời.

Hắn phải đi tìm câu trả lời trước.



Đọc tiếp....

Posted In tôi-miên-man | |

Bình lặng

Monday, 7 July 2008

Cõi thiên sinh thật đẹp... nhưng nó không có thật. Giờ ta lại trở về với hạ giới, để những áng mây vẫn dịu dàng trôi... bay đi mây nhé, mang theo những ước mơ về phương trời xa xăm... và mãi mãi không bao giờ trở lại.

Thu về...

Mùa thu dịu dàng với những cánh đồng bao la đầy nắng.
Mùa thu trầm mặc với chiếc lá khô xào xạc rơi dưới gốc cây.
Mùa thu lặng lẽ với cơn gió chiều thoảng qua làn tóc mây phơ phất.
Mùa thu ấm áp với màu nắng nhạt dịu đi sau những mái hiên.

Mùa thu thầm lặng tiễn đưa một con người bình yên ra đi...
Đọc tiếp....

Posted In tôi-miên-man | |

Thắp một nén hương

Saturday, 17 May 2008
Đó là một ngày đầu hạ ẩm thấp và ảm đạm. Trong dãy hành lang tĩnh mịch, hai con người ngồi cạnh nhau, mong chờ giây phút đến. Rồi... tiếng khóc xé tan bầu không khí căng thẳng đả kéo dài hàng giờ liền. Những giọt nước mắt của cả hai bên... vang vẳng như tiếng khóc...

Một sinh linh chào đời.



Cô nhỏ đi thi về, nghe đầu dây bên kia rộn ràng những âm thanh nói cười, và như có cả tiếng thở đều đặn của một mầm sống nhỏ bé. Cô lao ra khỏi nhà, lao qua gió bụi, qua cả dòng xe cộ nườm nượp ngược xuôi và những dãy hành lang dài thăm thẳm sực nức mùi thuốc sát trùng của bệnh bệnh mà cô vốn luôn ghê sợ... Và, đứa bé nằm đó, đôi mắt to tròn đen láy mở rộng nhìn cô. Từ giây phút đó, cô biết mình đã thành một người khác.

Hai tháng sau đó là khoảng thời gian thật hạnh phúc đối với gia đình cô. Cái con người bé tí ti đang ngọ nguậy trong chiếc chăn kia đã làm khuấy động không gian của hết thảy mọi người. Cô áp bàn tay nhỏ xíu vào má, nghe hơi ấm diệu kỳ lan tỏa khắp khuôn mặt mình. Lạ kỳ thật! Bàn tay bé nhỏ mà sao ấm áp lạ...

Cô nhỏ mong chờ. Cả nhà mong chờ. Đối với cô nhỏ, thứ cô mong chờ chỉ là cái ngày đứa bé thốt lên hai tiếng đó. Chỉ như thế là đủ. Cô sẽ xoa đầu nó, ôm nó vào lòng, thơm lên cặp má phúng phính đáng yêu của nó. Rồi khi nó lớn lên, cô sẽ dạy nó biết sống, biết cảm thụ, và biết vươn lên...

................

Có lẽ tạo hóa không quá nuông chiều nhân loại. Ngài muốn họ phải biết qúy trọng những giá trị dù là nhỏ bé nhất, ngắn ngủi nhất. Ngài có thể ban cho, cũng có thể lấy đi, nhưng điều đó không bao giờ là vô nghĩa. Mọi sự hiện diện dù nhỏ bé và ngắn ngủi đến nhường nào đều đem đến một ý nghĩa nào đó. Suy cho cùng thì, con người ta sống đâu phải chỉ để chết đi, phải không nhỏ?

Ngày đó trời mưa. Chiếc hộp gỗ nhỏ nhắn có nắp hình bán trụ xóc lên từng tiếng khô khốc trên con đường đất xám gồ ghề đã dại đi vì nỗi đau dưới những làn bánh xe dày xéo. Cỏ um tùm xanh tươi mọc đầy trên những lối đi. Dưới bầu trời vĩnh hằng của nhân loại, Mẹ ôm em vào lòng, như Mẹ đã từng ôm bao người con bình yên về với Mẹ. Cô nhỏ lặng lẽ vuốt bờ cỏ mềm xanh mượt hồn nhiên, hồn nhiên như những ký ức không tên lạc loài của mùa hạ năm nào. Dưới tay cô cỏ thật mịn màng, êm dịu... rồi một ngày, có thể đó sẽ là tóc em.

..................

Cho đến bây giờ, cô nhỏ bảo, mỗi khi nhớ lại những ngày ấy, cô vẫn mơ hồ cảm thấy như một bàn tay bé nhỏ mịn như bông áp khẽ vào má cô, và hơi ấm của nó tỏa ra khắp mặt cô, làm vang lên những âm thanh mà đôi tai không thể nào nghe được nhưng trái tim lại cảm nhận một cách dễ dàng.

Hớp một ngụm trà nóng, đôi mắt cô đăm chiêu nhìn về cõi xa xăm. Tôi đọc được trong ánh mắt ấy cả một miền sâu thẳm mông lung của buổi chiều hoàng hôn vời vợi. Đứa bé giờ lớn lắm, chắc đã đủ tuổi đi mẫu giáo. Cô có thể nghe thấy hai tiếng nọ nó gọi cô bằng cái giọng ngọng nghịu trong veo ấy, như cô hằng mong dợi.

Cỏ vẫn xanh um trên những sườn đồi và cô nhỏ vẫn dịu dàng vuốt những nhánh cỏ mượt ven đường, nay đã hoá thành em, để tìm lại những mảnh ký ức rụng rơi hôm nào...

.......

... nghe như có tiếng kêu lạc đi trong gió lộng...

.......

Em cô tròn bốn tuổi.

Đọc tiếp....

Posted In tôi-miên-man | |

Suối

Thursday, 7 February 2008

Giao thừa lúc nào cũng là một khoảnh khắc thật kỳ diệu! Nó gột rửa tâm hồn ta khỏi những lo âu toan tính đời thường, nó chảy vào lòng ta, như một dòng suối trong lành ngọt mát len lỏi qua cả những ngóc ngách sâu kín nhất của tâm hồn và thấm vào đó một làn nước dịu nhẹ, mát trong. Nó cứ chảy mãi, chảy mãi, để bao nhiêu đau thương, bao nỗi buồn phiền, lo sợ... đều như tan ra và nhẹ nhàng trôi đi theo dòng suối ấy. Bồng bềnh phiêu lãng giữa những đám mây mềm mại và ấm áp, dưới bầu trời hanh nắng tháng giêng và chút gió hiu hiu nhè nhẹ. Nhắm mắt lại thấy lòng bình yên lạ.




Thả trí tưởng tượng, sao lại không nhỉ?


Hình như ngày xuân ai cũng vui hơn, rộn ràng và đầy sức sống hơn? Chợt nghĩ tại sao không là thường xuyên mà chỉ trong ngày xuân, người ta mới chịu lạc quan lên nhỉ? Khi làm bất cứ việc gì thường xuyên, ta đều dần hình thành một thói quen. Suy nghĩ cũng vậy, nếu suy nghĩ tích cực, nó sẽ dần tạo cho ta thói quen suy nghĩ tích cực, và ngược lại. Theo như cái Law of Attraction thì, với những suy nghĩ tích cực, người ta sẽ có xu hướng thực hiện những hành động tích cực và từ đó gặt hái những kết quả cũng tích cực. Cũng theo nó thì, khi ta suy nghĩ tích cực, những ý nghĩ tiêu cực sẽ tự động bị gạt bỏ (mà nghĩ thử xem, đâu có ai vừa nghĩ tích cực vừa nghĩ tiêu cực cùng một lúc được đâu phải không, cho nên đã suy nghĩ tích cực thì những ý nghĩ tiêu cực không thể chiếm lấy tâm trí mình nữa :)


Trước đây, ta đã không dám có một tâm hồn lạc quan. Ta không dám lạc quan khi xung quanh còn biết bao khổ ải, đau thương. Ta không dám hạnh phúc khi mỗi ngày phải đối mặt với quá nhiều mất mát, quá nhiều bất công. Ta không cho phép mình được vui khi có muôn vàn những tiêu cực bủa vây tứ phía, khi những cơn bão dữ lúc nào cũng đe dọa nuốt chửng con tàu nhỏ bé mong manh. Ta đã sai. Một sai lầm trầm trọng. Dù ta có buồn, ta có đau khổ, ta có tuyệt vọng thì rốt cuộc cái thực tại đó có mất đi đâu. Ta vẫn luôn biết điều này. Nhưng sao ta vẫn nghĩ những ý nghĩ tiêu cực đó? Ấy là vì ta quên mất rằng, ta hoàn toàn có thể cải thiện sự tiêu cực đó! Ta cứ mãi chú ý đến bản thân những tiêu cực để rồi quên mất rằng ta phải làm gì đó để cải thiện nó. Đó mới là mục tiêu chính. Và ta chỉ có thể làm được điều này khi ta suy nghĩ tích cực. Vì sao ư? Thật đơn giản, ta muốn biến tiêu cực thành tích cực thì ta phải biết đến tích cực. Nếu ta chỉ nghĩ đến điều tiêu cực thì dù có biến chuyển mấy, những ý nghĩ tiêu cực cũng không thể tạo nên điều tích cực được! Nó chỉ chuyển hóa qua lại giữa những tiêu cực với nhau, giữa cái vòng lẩn quẩn hết tiêu cực này đến tiêu cực khác. Rồi đến bao giờ ta mới thoát khỏi cái vòng lẩn quẩn ấy? Thay vì vậy, ta đã có thể làm được rất nhiều điều bằng cách sống lạc quan và suy nghĩ tích cực. Thay đổi từng chút, dần dần. Tập nghĩ đến những điều tích cực. Tìm ra những khía cạnh tích cực trong cuộc sống. Biết ơn những điều tốt lành thậm chí nhỏ nhặt nhất mà mình có được. Khi buồn phiền đến thì đừng cố quên đi nó mà hãy tìm cách nghĩ khác về nó, lờ đi mặt tiêu cực của nó... chỉ bằng những điều thật đơn giản, hạnh phúc sẽ đến thật tự nhiên. Nó hoàntoàn tùy thuộc và ta có muốn nó hay không.


Ta biết những gì ta biết về điều này chỉ là hạt cát trong cái triết lý sống muôn thưở. Nhưng chí ít ta đã có một lý tưởng sống nho nhỏ để hướng theo, để ta biết rằng mình vẫn hướng về cái thiện, và dù thực tại không như mong muốn ta vẫn hướng về một cuộc sống tốt đẹp hơn.



Đọc tiếp....

Posted In living metaphysically | |

Cõi hoang vu

Saturday, 26 January 2008
Ta đang sống trong một thế giới lạnh. Nơi mà sự ấm áp phút chốc của người này được đổi bằng giá lạnh hàng thế kỷ của những con người khác. Nơi mà, khi một con người đang căng tràn nhựa sống bên nguồn ánh sáng kỳ vỹ của mùa xuân, thì cũng đang có những sinh vật rệu rạo thê lương đếm lùi cõi đời u tối trong niềm tuyệt vọng mù lòa. Khi mà, ánh sáng âm u đã che lấp bóng đêm chói loáng. Nơi mà, Ngân hà kiêu sa và hào nhoáng khinh bỉ hành tinh bẩn thỉu và cô độc nhỏ nhoi. Cái thế giới rực rỡ những đèn hoa, cái thế giới ngào ngạc những hương thơm và đắm say những điệu nhạc. Nó khinh bỉ những xó ổ chuột nhỏ nhoi mục nát, những lỗ cống tanh hôi rác rưởi và những dòng nước đen ngòm rỉ rả. Nước cống hôi khốc và đục ngầu một màu đen ám muội chứ không trong ngần và lấp lánh như những ly rượu vang, càng không tinh khiết dịu ngọt như cái thứ nước sạch thuần khiết mà người ta hay gọi là nước khoáng ấy.

Đối lập. Bản chất mọi vật. Một sự đối lập tàn khốc.

Thế giới cạn. Vốn đã cạn. Đang cạn dần.
Vũ trụ bao la. Vốn đã bao la. Mãi mãi bao la.

Bao nhiêu cho đủ, trái tim tội lỗi kia?
Bao nhiêu cho ấm, trái tim buốt thấu kia?
Bao nhiêu cho dịu, trái tim xé đau kia?
Và bao nhiêu cho đầy, hở trái tim trống rỗng đáng thương?

Hạnh phúc là gì mà mong manh quá đỗi
Đời người là gì mà quá đỗi mong manh... Đọc tiếp....

Posted In tôi-miên-man | |

...một ngọn nến vừa tắt...

Saturday, 3 November 2007
Thế là bạn đã ra đi thật, người bạn nhỏ của tôi. Tôi đã không nhận ra đó là những ngày cuối cùng của bạn, tôi đã không đồng hành cùng bạn trong chặng đường gian nan ấy, tôi đã phớt lờ và chỉ thầm nhủ "cố lên bạn ơi" mỗi khi thấy entry mới của bạn.

Tôi đã không thể làm gì cho bạn...

Để rồi, một ngày, tôi chợt ngỡ ngàng khi đọc những dòng chữ ấy trong entry mới nhất của bạn. Lần này tôi không thể phớt lờ được nữa. Có một cái gì thật ứ nghẹn nơi cổ họng. Tôi ngồi hàng giờ trước những dòng chữ ấy. Chỉ thấy nó ngày một nhòe đi. Chưa bao giờ tôi cảm thấy bất lực như lúc này, bạn ạ, chưa bao giờ...



Entry đó không phải do bạn viết.

......................................................................

Dù sao, mọi chuyện cũng đã qua. Sao trước đây tôi không bao giờ nghĩ là sẽ có ngày này nhỉ? Có lẽ tôi đã quá vô tư mà không nhận ra sự tất yếu này của đời người. Nhưng thôi... giờ thì, bạn đang rất bình yên, phải không? Nơi ấy không có khổ đau, bệnh tật, không có lo âu, muộn phiền... nơi ấy thật bình yên...

Ngoài kia, vũ trụ vẫn quay cuồng những vũ điệu đảo điên. Sự ra đi của bạn thật lặng lẽ và an bình, như một vì sao nhỏ bé vụt tắt giữa bầu trời ngàn sao lấp lánh.

Trái Đất vẫn quay...

.............................................................................

Nhiều người đã hỏi: Tại sao không có phép màu cho bạn? Nhưng tôi không tin. Bạn chính là phép màu kỳ diệu nhất mà đời đã ban tặng. Câu nói thường thấy trên blog của bạn là "nếu có ước muốn trong cuộc đời này, hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại...", ừ, nếu được thì tôi cũng muốn cho thời gian quay lại lắm, nhưng dù nó có quay lại thì cũng phải đến lúc nó ra đi, có gì là mãi mãi... Chẳng ai níu kéo được thời gian, phải không bạn...

Nụ cười của bạn trong sáng và thánh thiện quá. Tôi yêu nó biết bao. Hướng dương nhỏ của tôi, đụn đất tối tăm kia không làm bạn thôi vươn về phía mặt trời, vì đơn giản, bạn là hoa hướng dương mà. Hãy yên nghỉ thật thanh thản, bạn nhé, phía sau bạn có rất nhiều người sẽ tiếp nối ước mơ.

..........................................................................

Ngọn nến ấy đã tắt... nhưng nó vẫn toả sáng, một thứ ánh sáng kỳ vĩ mà dịu dàng...



Đọc tiếp....

Posted In tôi-miên-man | |

Bạn không hài lòng với cuộc sống của mình?

Friday, 17 August 2007
Những tấm ảnh này sẽ cho bạn biết những gì bạn đang có:




"Bạn vẫn còn than phiền? Hãy quan sát xung quanh mình và cảm ơn những gì có được trong cuộc đời ngắn ngủi này.
Chúng ta thật may mắn, chúng ta có nhiều hơn những gì mà chúng ta cần để bằng lòng.
Hãy gửi những hình ảnh và thông điệp này không với bất kỳ nghĩa vụ nào hoặc là chờ đợi để nhận sự may mắn. Đừng giữ nó, hãy gửi nó đi và nó sẽ không vô ích đâu.
CHÚNG TA HÃY THAN PHIỀN ÍT HƠN VÀ CHO ĐI NHIỀU HƠN."
(Nguồn: 3dgroupvn.com)


"Một sự so sánh quá tàn nhẫn giữa 1 Châu Âu giàu có với 1 lục địa nghèo nhất thế giới, tuy hơi khập khiễng 1 chút...nhưng khi bạn cảm thấy mình là người bất hạnh, thì hãy nghĩ lại, vì trên thế giới này còn có những con người ko có thời gian nghĩ tới mình là người bất hạnh như thế nào!"
(Nguồn: fm-vn.net)
Bạn có thể xem bản tiếng Anh tại đây (Enlish version): http://forahealthymind.blogspot.com/2007/08/no-please-with-your-life-think-again.html


Links ảnh tiếng Anh:
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjuP-y8TGpruRCxQb-TfeaOEeQXjTU07nRWjJUKFvZR-4a2flWCKRZqY1FLWSZRE-KkRfb3A6i4RTSGpHsX9aReKnbNwVCUHpjuUJdGwjSiRracZAfAWyN5lPBYrYFPFRx2VdQkoX2Jp9Y/s1600-h/happ_n_sor.gif
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhC8e3WrBpZnYDxc6cOTykRcqjARbxmU4Lwxc6OdgSOZ1Ar0A_lbw9hRUH566NFLmxYLRXPI7w_pp6uqNVgF21dZCN-2t8hMbLth58iqXLSoRUz736Ie7vVP6a6pDMN80IrZcMVQ7E2-jM/s1600-h/happ_n_sor_2.gif
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiWCuO_MWlFTNrRACtEejqRezerPHohSv7lAsZKvr4hPXGBGMR0uhLyl4CWUfYpuvrYjHmMC79aJMM5d1oDFxSLql6MpSTmYAnbqceC6fQhWGWfAjArQZrjFl_ck952yNw8JuycHsLsqaI/s1600-h/happ_n_sor_3.gif
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiSOZncP4leskw8NTFr1zzxjQzPTHr0XFLXF7Onae_fc7Wu6G_weDCQbmDOdpzjdVfJTFvX95c45eRhYS3XNl6KyS_-NKUdvSpuRKnlRQEtoaaGOFUHzJ2HKAyomWeQcPzM-B7FhyX8gRI/s1600-h/happ_n_sor_4.gif
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjBltLswsFoBw_lj9cW7BrH2V3HMH1o4ItrIRqst0M2CyU1nV7aHIQ7RmU0PD7F2Eij-vmIodtYMMlfY-3fSkw0dZvMNnCwURRs8mmQbQe4TV8b2E4j4sGyOuAhaL1fiY0SHK6YdCqjgFc/s1600-h/happ_n_sor_5.gif
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjrOrYEDlIUyZ-zPaaBHiHW_Vvru3dnSxBLyklZYZ0mEiN2FHeCUqJP4bmd_W3rORUmxdiG-alyX7bPVWUPluotJg1y3YpWJXhByfr72cZBVcSa77sxRzbYpLTAB5g9QmtmzDg9-Vjh3gE/s1600-h/happ_n_sor_6.gif
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjdp6iXeAiRqYfJ4G6gMfp2AZVB6sYyQN2IrRo5N8eheOuhN2ToLMxaIQa-1Ce2NDdPSGY3Pjdx1A_Mbq2wnedDeR_Q4vDYJedpDwdY6n-iaZD_HLSdYgw_1xmxNqxSURIC-kbfloW17Cg/s1600-h/happ_n_sor_7.gif


Links ảnh tiếng Việt:
http://img372.imageshack.us/img372/5735/tp02yc8.gif
http://img213.imageshack.us/img213/8200/tp03qa7.gif
http://img213.imageshack.us/img213/1262/tp04ne3.gif
http://img54.imageshack.us/img54/4689/tp05eh1.gif
http://img413.imageshack.us/img413/4425/tp06wr3.gif
http://img517.imageshack.us/img517/6915/tp07xx6.gif
http://img240.imageshack.us/img240/4045/tp08bn5.gif

-----

Đọc tiếp....

Posted In living metaphysically | |

Thuốc độc

Wednesday, 17 January 2007

Một nhà sư dẫn chú tiểu đi khất thực. Trên đường đi, họ nhặt được 1 cái bọc, chú tiểu mở ra xem và thấy trong đó chứa đầy tiền vàng. Chú tiểu vui mừng nói:

_ Thầy xem này, trong này có quá trời tiền vàng, đủ cho chúng ta sống cả một đời sung sướng. Thôi, thầy trò mình hoàn tục đi thầy ơi...



_ Đó không phải là vàng đâu - nhà sư nói - đó là thuốc độc đấy. Con hãy theo ta đến đây, ta sẽ chỉ cho con thấy.

Nói rồi nhà sư dẫnchú tiểu nấp sau một lùm cây và quan sát túi tiền vàng. Một lát sau, có một nhóm 2 người đàn ông đi ngang qua và thấy túi tiền, họ nhặt lên xem và mừng rỡ:

_ Chúng ta gặp may rồi - người thứ nhất nói.

_ Thật tuyệt! Chúng ta ăn mừng đi! - người thứ hai đề nghị.

Người kia đồng ý và họ phân công nhau: một người đi mua thức ăn và rượu còn một người ở lại dọn bàn tiệc.

Lát sau, 2 người tề họp lại chỗ cũ và bắt đầu buổi tiệc nhỏ. Người này nhấm chút thịt do người kia mang đến và tấm tắc khen ngon. Bỗng nhiên anh ta ngã lăn xuống đất rồi miệng sùi bọt mép lên và bất đông. Người kia cười đắt ý vì thuốc độc mình bỏ vào thức ăn đã hiệu nghiệm. Anh ta chờ cho người này chết hẳn rồi giật lấy túi tiền vàng, và vừa mân mê vừa uống rượu. Bỗng anh ta cũng ngã lăn ra đất và chết. Thì ra người ở lại dọn bàn cũng muốn độc chiếm túi tiền nên đã ngầm bôi thuốc độc lên ly rượu của người kia.


Nhà sư và chú tiểu ở sau bụi cây, quan sát tất cả. Nhà sư lúc này mới trỏ vào túi tiền và nói với chú tiểu:

_ Con thấy không? Rõ ràng đây là thuốc độc, chứ đâu phải là thứ có thể giúp chúng ta "sống một đời sung sướng" như con nói.


Đọc tiếp....

Posted In hư không | |

Karunesh - Những cung bậc trầm lặng

Friday, 29 December 2006
Có bao giờ ta nghe một bản nhạc mà cảm thấy lòng như chùng lại, tâm hồn ngưng đọng tựa một hồ nước trong vắt và và trái tim lặng lẽ những nhịp đập suy tư... Đó là những cảm giác khi nghe nhạc Karunesh. Chẳng thể nào diễn tả được cái hay đến nao lòng của nhạc Karunesh, dĩ nhiên là đối với tôi và vài người thôi. Mỗi khi những âm thanh trầm từ tiếng đàn piano ấy vang lên là lòng tôi lại se sắt một cảm xúc thật khó tả. Một chút nhoi nhói - một chút êm dịu. Một chút dìu dặt - một chút trầm lặng... Không, không thể diễn tả hết được bằng lời sự tuyệt diệu của nhạc Karunesh. Nếu chỉ được dùng một từ, có lẽ đó là sự tĩnh lặng. Đến với nhạc Karunesh, tâm hồn con người ta trở nên yên tĩnh đến kỳ lạ, giống như một mặt hồ trong vắt, phẳng lặng, không chút gợn sóng. Nhưng lại không hề tĩnh mịch, mà ngược lại, có cả một không gian mênh mông bất tận trong từng nốt nhạc. Còn đối với những tiếng đàn dìu dặt của kỹ thuật nhạc cụ, nó mang một vẻ xa vắng, êm nhẹ và bao la, như một cánh đồng cỏ vàng dịu dàng trong nắng, với những nhành cỏ khô đang say đắm trong hương gió nhè nhẹ thoảng qua. Chẳng có gì bình yên hơn thế, tâm hồn ta lúc đó như một sợi tơ nhẹ lơ lửng giữa không gian đầy nắng.

Không hiểu sao tôi lại luôn cảm thấy nao lòng khôn xiết khi nghe âm thanh của tiếng đàn piano trầm lồng vào nhau, hoặc tiếng violon chậm rãi với những âm không quá cao... Có vẻ như tôi thích sự chuyển tiếp mềm mại giữa các âm sắc, tôi thích sự thay đổi không quá rõ ràng và quá nhanh giữa chúng, tôi thích nghe những âm thanh cô đọng nhất, sâu lắng nhất, hay nói đúng hơn - đơn giản như khi nãy - là tôi thích những âm thanh piano trầm đan xem vào nhau.

À, có lẽ giờ tôi đã tìm được từ thích hợp để diễn tả: sâu lắng. Sâu lắng bao gồm cả tĩnh lặng, và còn thêm sâu sắc nữa. Nó không phải là cái tĩnh lặng buồn chán. Nó là khung cảnh hết sức đơn điệu, nhưng cứ khiến người ta phải ngắm mãi. Karunesh - âm nhạc của tâm hồn...
Đọc tiếp....

Posted In tôi-miên-man | |

Newer Posts Older Posts Home
Subscribe to: Posts (Atom)
Related Posts with Thumbnails

Blog Archive

  • ▼  2012 (1)
    • ▼  October (1)
      • Chạm vào cô đơn
  • ►  2011 (1)
    • ►  March (1)
  • ►  2010 (5)
    • ►  November (2)
    • ►  July (1)
    • ►  May (1)
    • ►  February (1)
  • ►  2009 (22)
    • ►  December (3)
    • ►  November (1)
    • ►  September (1)
    • ►  August (4)
    • ►  July (3)
    • ►  June (1)
    • ►  April (3)
    • ►  March (2)
    • ►  February (3)
    • ►  January (1)
  • ►  2008 (12)
    • ►  December (3)
    • ►  November (1)
    • ►  October (1)
    • ►  September (1)
    • ►  August (1)
    • ►  July (2)
    • ►  May (1)
    • ►  February (1)
    • ►  January (1)
  • ►  2007 (3)
    • ►  November (1)
    • ►  August (1)
    • ►  January (1)
  • ►  2006 (3)
    • ►  December (1)
    • ►  November (2)

Labels

  • English (12)
  • hư không (21)
  • lá rụng về cội (15)
  • living metaphysically (14)
  • mưa (1)
  • music (1)
  • tôi-miên-man (24)
  • trẻ thơ (2)

Ngẫm

Và ngẫm...

ThinkExist.com Quotes

Chào người bạn lữ khách! Hello my fello traveller!

What am I?
Nobody & Everybody
Tôi chẳng là ai và là tất cả.
Related Posts with Thumbnails

Theo dõi bài viết::

Enter your email address:

Miên man | Powered by Blogger | Entries (RSS) | Comments (RSS) | Designed by MB Web Design | XML Coded By Cahayabiru.com | Blogger Templates